Nắng nhẹ lên cho trời xanh mây trắng
Gió mơn man lay động nhánh thông già
Kẻ lữ hành buồn cất bước ngang qua
Cho kẽ lá rung lên vì lay động
Ta đứng đây giữa đất trời quá rộng
Nắng ươm vàng soi bóng nước lung linh
Phía xa xa con nước chảy yên bình
Thuyền ai đó đậu bên bờ sông vắng
Chiều hoàng hôn ánh mặt trời vừa tắt nắng
Có nghe chăng hơi thở của đất trời
Bóng tà dương ngã rạp dưới chân người
Dòng sông lặng soi bóng hình người lữ khách
Từng giọt sầu trong lòng rơi tí tách
Thấy tâm hồn xao động một chiều thu
Bầu trời in đáy mắt kẻ lãng du
Hồn lặng ngắt chìm sâu vào hồi ức...
Gió mơn man lay động nhánh thông già
Kẻ lữ hành buồn cất bước ngang qua
Cho kẽ lá rung lên vì lay động
Ta đứng đây giữa đất trời quá rộng
Nắng ươm vàng soi bóng nước lung linh
Phía xa xa con nước chảy yên bình
Thuyền ai đó đậu bên bờ sông vắng
Chiều hoàng hôn ánh mặt trời vừa tắt nắng
Có nghe chăng hơi thở của đất trời
Bóng tà dương ngã rạp dưới chân người
Dòng sông lặng soi bóng hình người lữ khách
Từng giọt sầu trong lòng rơi tí tách
Thấy tâm hồn xao động một chiều thu
Bầu trời in đáy mắt kẻ lãng du
Hồn lặng ngắt chìm sâu vào hồi ức...

No comments:
Post a Comment